Nụ cười

Thế là con đã về nhà với bố, con còn mang cả mẹ về cho bố nữa, giờ đây mỗi lần bố đi làm về lại được nhìn thấy con ngủ, nhìn con cười. Có có đôi mắt của bố, nhưng nụ cười lại của mẹ, con có biết rằng con cười đáng yêu lắm không?

Giờ 11h đêm rồi, con và mẹ đang ngủ, không hiểu bố vui hay chưa buồn ngủ, chỉ biết rằng từ lúc về nhà, dù cả ngày làm việc mệt mỏi, nhưng bế con nhìn con cười, yêu lắm ý. Tự dưng bố mẹ chẳng tị nhau việc nhà nữa, bố cun cút làm như chưa bao giờ làm vậy. Hì hì, có thể hôm nay bố có nhiều chuyện vui nên không mệt mỏi.

Nhưng đúng là từ khi có con bố trở nên ngoan ngoãn hơn, tập trung trong công việc hơn, biết sắp xếp thời gian hơn, để có thêm thời gian ở bên mẹ và con nữa. Bố yêu con lắm Ngỗng ạ.

Nhẵn túi

Hôm nay mình chính thức nhẵn túi, sau một hồi lòng vòng tìm trạm rút tiền, thì kết quả không có gì thay đổi: "Giao dịch không thực hiện được do lỗi thiết bị". Hờ hờ, hôm trước mình mới rút ở Techcombank bị trừ tiền túi bụi, nhẩm nghĩ, quả này đang thu phí chắc là sắp ngon rồi đây.

Qua đơn vị mới, mình phải sử dụng của nhà trồng được TiênPhongBank, hì hì, hay một cái là đang trong thời gian đầu, nên phí rút tiền trên hệ thống SmartLink không bị tính phí, hôm nay vẫn nhí nhảnh là sẽ rút được tiền, trong túi còn có vài chục vật vã từ sáng, đi xe, rồi ăn sáng... đến cuối ngày mình còn đúng 15K. Tính cũng đủ một bát bún cá, nhưng dạo này mình ăn khỏe vãi, một bát chắc chẳng đủ, vẫn cố lòng vòng thêm xem có trạm rút tiền nào không.

Chặng tiếp theo về đến gần nhà, VCB hàng bún cả 2 máy đều thông báo như trên. Mình đành sang ViệtTinBank để rút thử... hí hửng tưởng rút được rồi, cuối cùng là giao dịch không thành công. Hờ hờ, đến bữa này thì đói quả rồi, quyết tâm đi ăn, một bát cũng được. Chạy xe đến Lý Nam Đế, thấy 2 em đang đứng đó rút, nghĩ thầm chắc là máy trước bị lỗi thôi. Khi vòng lại, thấy em kia đã đổi máy, hờ hờ, biết ngay mà, lỗi hệ thống rồi, vụ này máy VietCombank lỗi chắc là ảnh hưởng đến hệ thống SmartLink rồi, mình cũng bị vạ lây. Ghi chú là 2 em này dùng thẻ Visa của VCB nhé.

Trong thời gian tìm trạm máy, mình nghĩ thầm, quả này rút tiền mà mất phí mình cũng rút. Nhưng đúng thật, cả năm không sao, chứ hệ thống kiểu như nước mình cũng hiểm thật, mà có khi theo nghĩa đen là chết con nhà người ta ấy chứ, như mình là đói sắp lả rồi... hix. Thôi từ sau xin chừa mấy vụ nhẵn túi này, có khi mình đi luôn... he hè

Giám đốc tâm hồn

Nếu như để nói tôi muốn gì, tôi nghĩ mình không mong muốn mình làm để có thật nhiều tiền bời vì vợ tôi có nói vài lần anh cứ làm đi, rồi khi có nhiều tiền xem anh có hạnh phúc không. Đối với tôi tiền quan trọng, nhưng không phải là tất cả, nó có thể làm hạnh phúc hơn, nhưng không thể là "hạt mầm" của hạnh phúc.

Hôm nay vừa đi họp Fanlist về, cảm thấy như đang mất một điều gì đó vốn đỗi thân thuộc với mình. Dạo này chợt cảm thấy mọi thứ đang lao vụt qua mà mình không thể nắm bắt lại. Giờ đây tôi phải làm gì, khi cuộc sống này có nhiều thứ tôi phải lo lắng, không còn là những khoảng thời gian để tôi chìm ngập trong thế giới đầy cảm xúc mà tôi muốn tạo nên. Cuộc sống vẫn thực tế, nhưng tôi khát khao biết ước mơ của mình thành thực tế, thành hiện tại, thành nhưng gì sẽ giúp tôi và những người khác vượt qua những thử thách của cuộc sống này.

Nếu một ngày bạn nhưng thôi hướng về ước mơ của mình, thì lúc đó cuộc sống bạn sẽ còn lại gì? Đó là cái ngày bạn đếm từng ngày để được rời bỏ cuộc sống buồn tẻ này. Vậy hay hướng tới những gì bạn khát khao để giúp bạn có động lực trong cuộc sống này nhé, giờ đây, tôi cũng hứa với mình như vậy. Tôi sẽ thành công ư? Tôi không chắc, nhưng tôi chắc chắn rằng, điều đó sẽ giúp tôi sống với đúng nghĩa của nó.

Sức mạnh của ước mơ

Thời gian trôi qua thật nhanh, chỉ mới ngày nào đó thôi mình còn cùng một cơ số bạn bè chưa biết nhau là ai với ai, ấy thế mà đã được gần chục năm được làm bạn. Cùng gần nửa số năm ấy mình gắn bó với một khung trời riêng, với mình nó không chỉ là một sản phẩm, mà còn là cả một không gian cho mình chia sẻ và mong muốn làm để cho cuộc sống này tốt đẹp hơn.

Ước mơ mình vẫn còn, mong muốn còn càng nhiều hơn, nhưng dường như mình cảm thấy mọi thứ đang dần xa tầm tay của mình, hay nói cách khác hơn là mình chưa biết làm cách nào để duy trì ước mơ này. Cũng không phải do những người bạn của mình, mà ngay cả vợ chồng mình cũng không tìm được thời gian nào để được vi vu trong không gian mà chúng tôi hằng mong ước.

Giờ đây tôi sẽ phải làm gì, tôi không biết, nhưng tôi biết rằng tôi sẽ không bỏ cuộc, bởi vì tôi sẽ không còn là chính mình khi thôi hướng tới giấc mơ này. Tôi sẽ tìm ra còn đường cho riêng mình và tiếp nối thêm giấc mơ có thể đã ngủ quên.

Cảm ơn ngôi nhà nhỏ của tôi.

Up : Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ

Mấy đứa em, một lũ bạn, ai cũng ca ngợi phim này làm mình phải cắn răng trở lại cái nơi mà gần 1 năm trời 2 vợ chồng chưa quay trở lại. Lần nay do vợ mình cùng bé Ngỗng đang ở quê Ngoại nên phần nhiều mình phải đi xem một mình, hờ hờ, mình đâu có chịu, internet thậy là kỳ diệu, treo status một hồi, toàn những người yêu cầu đi xem cùng nhưng miễn phí. Tới gần cuối giờ, em nhờ em ĐứcNA5 thông báo, mình đã rủ được em DươngPT3 đi xem cùng... he he, đây là em "giai" nhé không vợ mình lại tra hỏi tiếp.

Sau một thời gian dài không tới Vincom, mọi thứ thay đổi nhiều phết, nhất là việc vé từ dành cho xe... hờ hờ, thế là thêm một sản phẩm của "Nhân tài đất việt" đi vào cuộc sống. Lên mua vé, đi với em này sành điệu phết, đòi ngồi ghê VIP giống vợ mình, hè hè. Túm lại mua ghế theo sơ đồ chưa đẹp lắm, nhưng do đổi phòng chiếu đâm ra số mình lại đẹp nhất... thế mới duyên.

Ngồi xem phim, ấn tượng với phim ngắn ban đâu "Partly Cloudy", mượn ý tưởng về câu trả lời của cha mẹ khi con cái hỏi, con từ đâu tới, "Con là do những chú cò mang tới cho bố mẹ, con yêu ạ". Mộ bộ phim ấn tượng về mặt giải trí và tính giáo dục, sự bực tức chỉ làm bạn rối trí và không sáng suốt, hãy để thời gian trả lời, ai sẽ là người bạn thật sự.




Phim ngắn của Pixar - Partly Cloudy



Dài dòng nhờ, giờ dến đoạn chính đây, ngồi xem gần 2 tiếng, chẳng thấy cái câu "Không bao giờ quá muộn để thực hiện ước mơ", cái câu mà ai đi xem về cũng gào lên. Điều này chứng tỏ PR tốt, tôi nghĩ rằng nó chỉ có trong đoạn Trailer quảng cáo của phim. Xem phim với tâm trạng háo hức, tìm tòi, khám phá xem hay thực như thế nào. Hờ hờ, có nhiều bạn bảo với mình muốn đi xem lại lần nữa, mình thì không thích đi xem lần nữa lắm, nhưng nếu đi cùng bà Hói nhà mình thì cũng đi lắm chứ.

Cả phim mình chỉ cảm thấy thích trường đoạn đầu phim, kể về mối tình của 2 ông bà lão, chỉ có khoảng 5 phút, hoặc ít hơn vậy, có thể miêu tả cuộc đời tràn ngậm hạnh phúc của 2 ông bà ham mê thám hiểm. Rồi tới cuối phim, khi mở lại cuốn nhật ký phiêu lưu của vợ, tôi cảm nhận được rằng, ước mơ về một ngôi nhà ở thác Thiên Thần, không quá xa vời với 2 người. Đó chính là những ngày tháng 2 ông bà ở gần nhau, cùng tận hưởng niềm hạnh phúc trong cuộc sống. Những bức ảnh chụp ông bà ở trong căn nhà tại thành phố, cảnh tượng bên ngoài không khác ở thác Thiên Thần là bao.




Đoạn phim ngắn nói về cuộc sống hạnh phúc của 2 ông bà Carl và Ellie


Cuối cuốn nhật ký, có lời nhắn của bà lão trước khi mất, "Hay bắt đầu cuộc hành trình của riêng mình, em yêu anh", lúc đó ông lão đã biết rằng, hành trình khám phá của 2 ông bà đã dừng lại khi bà lão qua đời, đó là thời gian thật đẹp. Giờ đây việc ông thực hiện ước mơ của bà, không phải vì bà muốn vậy, mà chính là mong ước của bà lão dành cho ông, để ông có một chuyến phiêu lưu khám phá thực sực của riêng mình.

Về phần mình, tôi thích cái cách nói về việc khám phá cuộc sống, có thể đó là cảm nhận của riêng tôi về bộ phim này. Đối với mình tôi nghĩ cuộc sống hiện tại còn nhiều điều để khám phá, và tất nhiên đó là chủ đề toát lên của cả bộ phim "không bao giờ là quá muộn để thực hiện ước mơ".

Cảm ơn Up đã cho tôi và nhiều người khác niềm tin và hi vọng ở tương lại, một lần nữa đừng bao giờ từ bỏ ước mơ của bạn nhé.