Sự xuất hiện của Cầu vồng September 4, 2010 No Comments

Một ngày đầu năm, chẳng nhớ là ngày nào cả. Nhưng hôm đó bạn Dế tự dưng hỏi mình, thế TYC dạo này thế nào, có mấy việc tớ nhờ ấy giúp tẹo. Khoảng một tuần sau:

- Hói này tình hình cái vụ download và bán CD dạo này thế nào,

- Dạo này không làm gì nhiều cả, đúng hơn là chẳng làm gì hết, sao bạn hỏi vậy

- À tớ muốn làm gì đó, để có thêm tiền làm từ thiện.

- Ờ tớ cũng muốn làm, nhưng chưa biết bắt đầu từ đâu, hôm nào qua nhà tớ nói chuyện nhé.

- Ừ.

Vài tuần sau, gặp bạn Dế ở nhà mình, chuồng chim gần 30 mét vuông, thêm 3 anh chị già ngồi buôn dưa lê đủ mọi thứ trên đời, như cách mà 5 năm trước bọn tôi vẫn ngồi buôn ở Capuchino, buôn được một lúc Blue bảo, thôi vào việc chính đi, vậy tiếp theo chúng ta làm gì khi mà tớ muốn TYC sẽ làm được việc gì đó, có nguồn kinh phí tổ chức và giúp được mọi người. Vậy là một loạt dự định được vạch ra, nhưng… đến giờ chỉ có 1/5 số đó được chúng tôi thực hiện được, các dự định còn lại tự nhủ sẽ phải cố gắng thực hiện nốt trong năm nay.

Bàn một hồi, cái đầu tiên cần làm và phải làm ngay đó là làm một điều gì đó mới mẻ và lôi cuốn được thính giả và thường xuyên và để cho họ biết rằng TYC vẫn đang hoạt động. Ồ một ý tưởng xưa như trái đất mà chúng tôi có thừa kinh nghiệm để làm, âm nhạc theo yêu cầu. Vậy là tôi đã đặt hàng bạn Dế và bạn Blue mỗi tháng cho mình 4 chương trình, mỗi chương trình 1 track và mỗi tuần sẽ có một chương trình mới.

rainbow Sự xuất hiện của Cầu vồng

Ồ vậy là thống nhất, thế còn nội dung các chương trình khác thì thế nào khi mà bị bỏ xó lâu lắm rồi, 2 vị kia mặt ngắn tũn, ờ thì tại vài việc biên tập kịch bản một chương trình mất nhiều thời gian lắm, thu thì 1 buổi tối là xong thôi. Ừ thì khó thật, vậy các bạn có cần thêm nhân lực hỗ trợ khổng?

- Dế: Tôi không thích ai xen vào Cảm xúc cuộc sống, vậy tôi không cần, nhưng những chương trình mới, tôi cũng có thể cần hỗ trợ.
- Blue: Em nhiều ý tưởng những không có thời gian biên tập và thực hiện, có ai giúp thì cũng tốt.

Vậy là thống nhất chúng ta cần thêm người làm về nội dung. Chưa biết cụ thể như thế nào nhưng chúng tôi biết rằng nên kêu gọi những người bạn đã quá thân thiết với mình trong Fanlist. Nhưng rồi công việc riêng của mỗi người lại cuốn chúng tôi đi.

Đến một thời gian sau khi chương trình “Nghệ tĩnh Radio” lên sóng trên chương trình Be one, tôi có nhờ bạn Blue, vợ tớ, thu thêm một đoạn kêu gọi những ai có mong xây dựng radio show, xin vui lòng liên hệ lại với chúng tôi để được hỗ trợ.

Thời gian này tôi và vợ mình nhận được 2 email từ 2 “Cầu vông” sau này, đó là Ami và Aiko. Hai em đều cho chúng tôi những ấn tượng khác nhau. Đối với Ami thư từ trao đổi không nhiều, nhưng làm tôi ấn tượng nhất là em ấy chủ động hỏi lại, anh chị đã rảnh chưa, em có thể gặp anh chị sớm không? Ồ tới giờ này tôi vẫn giữ nguyên cái nhìn thiện cảm với Ami.

Còn Aiko, điều mà làm cho chúng tôi, cả 3 người ấn tượng nhất, đó là sự nhiệt tình rất hiếm có, các bạn có thể tưởng tượng thế này, đợt đó đúng dịp nghỉ tết Nguyên đán, tôi và vợ mình suốt ngày ở nhà, rồi tranh thủ làm các công việc mà trong năm chưa làm được, điều quan trọng là vừa chăm Ngỗng vừa thu xếp ổn thỏa các công việc trong gia đình. Đây là thời gian mà chúng tôi đã yêu cầu Aiko thử thu một chương trình nào đó để chúng tôi nghe thử. Chương trình đầu tiên, “Hồi ức” chắc định làm giống Cảm xúc cuộc sống đây, nhưng đó là những tâm sự về mẹ, thế rồi cả 3 người đều rất ngạc nhiên vì chất giọng và sự nhiệt tình hiếm có từ Aiko, việc viết kịch bản, thu đều vỏn vẹn 1-2 ngày chúng tôi nhận được bản thu từ Aiko.

Cả 3 đều nhất chí rằng, sao không để Aiko làm cái chương trình mà trước đây định để Dế và Blue thay nhau làm. Tên chương trình sẽ là gì nhỉ? Một lọat cái tên đựơc ra đời, nhưng cuối cùng tôi chọn đó là “Kết nối yêu thương”, nó hợp với những gì chúng tôi định làm, là kết nối các tâm hồn lại với nhau, chia sẻ những điều bình dị trong cuộc sống.

Vậy đâu là thời điểm “Cầu vồng xuất hiện”, đó là cả một quá trình, trong khi vật lộn với một mớ công việc riêng, ngoài ra cần thương lượng lại với Aiko để tần xuất em làm có đủ 4 số / tháng không, với bản tính đề phòng tôi cũng đã phải nghĩ thêm cần ai đó làm cũng Aiko để còn giúp đỡ nhau, nếu không sẽ lại rơi vào tình trạng của 2 đàn chị đi trước. Vậy là trong một buổi tối, tôi bắt đầu ngồi viết thư kêu gọi những người bạn có mơ ước xây dựng radio show cho riêng mình hãy cùng chúng tôi hiện thực hóa ước mơ của bạn.

Một tháng sau “Cầu vồng” xuất hiện vào ngày 1/4, là ngày “nói dối” nhưng chúng tôi sử dụng để nói thật, và giờ đây tôi tự hào rằng các em của mình dù đang bận việc riêng, hay làm bất kỳ điều gì, thì các em vẫn mãi là “Cầu vồng” trong tôi.

Hẹn gặp lại với “Những sắc màu của Cầu vồng”

Những người em đến từ sau cơn mưa August 18, 2010 No Comments

Tôi là con một trong gia đình, tuy không được chiều, nhưng tôi ít phải nhường nhịn ai bao giờ, tôi thực sự trở thành người anh khi các em của tôi xuất hiện sau “những cơn mưa”, nói văn hoa thế thôi chứ tôi và vợ mình thường gọi các em ấy với cái tên thân thuộc Cầu vồng.

mr hoi and rainbow e1282069216172 168x300 Những người em đến từ sau cơn mưa

Nhắc đến tên này lúc đầu tôi không hề thích tẹo nào, vì vợ mình đặt tên cho đội ngũ sản xuất “Kết nối yêu thương” trùng với tên một box trong forum. Nhưng qua thời gian tôi lại thấy quan trọng không phải là tên đó có hay hay không, cũng không quan trọng, nhưng cái tên ấy đã trở nên thân thiết với tôi, với vợ tôi và tất cả các thành viên trên TYC.

Tuy còn nhiều việc phải làm, nhưng tôi cảm thấy mình đã làm được một điều gì đó, đến thời điểm này, tôi thực sự cảm thấy muốn cũng những người em của mình làm tiếp tất cả những gì tôi và các em ấp ủ. Điều quan trọng nhất trong hành trình này không phải đích đến mà là những gì tôi nhận được trên đường đi, tôi mong rằng các em cũng mình cũng sẽ nhận được tất cả những gì tốt đẹp nhất mà cuộc sống mang lại.

Hẹn gặp lại ở “Sự ra đời của Cầu vồng”

Ngỗng đi chơi Hồ Gươm June 29, 2010 1 Comment

Chiều chủ nhật đẹp trời, các cô Hươu Ú, Hoàng Tử Bé và Phong Lan Trắng mời bố mẹ cháu đi ăn cháo sườn, cháo thì ngon nhưng hết sớm quá, cả gia đình cháu và các cô dắt díu nhau ra hồ Gươm, bắt cô Phương Phương chụp ảnh, và đây là tác phẩm, Ngỗng đáng yêu quá :D

Try To Remember June 26, 2010 No Comments

Lọ mọ vào tìm xem còn ai hát bài này thì thấy bạn Lê Minh, clip này cũng giải thích thắc mắc của mình, vì sao 2 bạn này có tình cảm với nhau. Tiếc là các bạn fan phản ứng kinh quá, để 2 bạn ấy tự chán nhau có phải tốt hơn không? Nhưng Clip này thì rất tuyệt.

Làm bố là điều tuyệt vời nhất May 11, 2010 1 Comment

Vậy là sắp tròn một năm, cuộc đời đưa con đến với bố mẹ. Sắp tới sinh nhật con rồi, tự dưng bố thấy buồn, buồn vì thương con không được tham dự không khí đông đúc ấm cúng như của chị Quyên. Thương con vì con có nhiều điều thiệt thòi, thương vì giờ con đã biết và nhận thức, thương con bé bỏng, thương con chưa biết nói những gì mình mong muốn, chỉ khóc và ư ư cằn nhằn thôi.

Gần một tuổi, con đã biết làm nhiều điều, mỗi khi về nhà hoặc đi trên đường, chỉ cần nghĩ đến con là bố có thể mỉm cười, cười vì hạnh phúc khi về tới nhà có một “cục” lon ton bò ra đòi bế, một cục thỉnh thoảng hét ré lên giữa buổi đêm, một cục thỉnh thoảng cưới chúm chím rất đáng yêu, một cục mà làm bố tình yêu dành cho gia đình của mình ngày một lớn lên.

Hiện giờ chưa nghĩ ra quà gì tặng con cả, hôm đó có lẽ bố mẹ sẽ mua cho con 1 bánh gato thật to để cho con nghich thoải mái, trét đầy mặt và chụp hình. ôi mỗi ngày con lớn lên, bố càng cảm thấy mình cũng lớn theo, không có nghĩa là già đi, nhưng bố cảm thấy hạnh phúc khi ở bên mẹ và con. ồ càng ngày càng nghĩ, “làm bố, đúng là điều tuyệt vời nhất” phải không con?

Nhớ Ngỗng March 29, 2010 No Comments

Chưa bao giờ mình nhớ Ngỗng nhiều như hiện tại… không hiểu lý do vì sao?

Khai bút đầu Xuân February 14, 2010 No Comments

Mẹ con Ngỗng đang ngủ, bố ngồi làm việc chút coi như là khai bút đầu xuân. Nhớ cách đây 3-4 năm mình duy nhất có một lần trực đêm giao thừa tại công ty, ngủ thi không nhưng thức thì díp hết cả mắt. Nhưng đó cũng là cái tết duy nhất mình không đón giao thừa cùng bố. Tính ra từ nhỏ tới giờ mình đưa đón tết cùng mẹ bao giờ cả, âu cũng là cái nếp, may mà mẹ còn có ba không thì tết đón giao thừa buồn lắm. Read the rest of this entry »

Ầm ĩ chuyện bản quyền October 30, 2008 No Comments

Mấy hôm rồi, vụ kiện ầm ĩ của NhacSo và RIAV xới tung mạng internet của Việt Nam lên, tôi cũng chẳng hiểu thực hư thế nào, vì giờ mình cũng chẳng nắm được thông tin gì mấy, nhưng thấy các thông tin la liếm trên diễn đàn thì mấy bác RIAV nhà mình (nói thẳng là ngu, ngu lắm) chẳng biết gì cả toàn để người khác giật dây làm hộ, cái thói ỉ lại, lười suy nghĩ, tham lam điển hình của công chức Việt Nam một lần nữa lại hiển hiện trong vụ này.

Tôi là người đã chứng kiến NS được hình thành và phát triển ra sao, để có được như ngày hôm nay công sức và đầu tư của những người yêu thương gây dựng nó không phải là nhỏ, chặng đường khó khăn tưởng đã qua, đã đến lúc nó mang về lợi ích cho cộng đồng, cho Việt Nam, thì đụp một cái, chính cái nơi nó gửi gắm nhiềm tin ban đầu đập nó cái bộp.

Đây là suy nghĩ cá nhân của mình, nhưng tôi thấy cực kỳ buồn cười, khi người đỡ đầu của NS lúc đầu là “Trung tâm bảo vệ quyền tác giả” hồi đó là do Bác Phó Đức Phương cầm đầu, nhưng khi vận hành NS lại bị gặp rắc rồi với các hãng đĩa, mẹ ơi, “bố nuôi” không bảo vệ được con, thì nó đành tự lăn xả, cun cút đi xin từng hợp đồng một. Rồi đây sau mấy vụ “bán buôn” hoành tráng, nó bị chính người đỡ đầu của nó nghe lời xúi dục của người ngoài, và ngoài Việt Nam, đánh nó.

Vụ này nghĩ lại chẳng khác gì các ông bố, bà mẹ Việt, đem đưa con yêu quý của mình đi bán, để lấy một vài đồng ít ỏi, mà họ coi là nhiều. Nghĩ lại cái tâm lý tiểu nông vẫn còn ở trong con người mấy bác nhà mình, buồn nhỉ.

Entry for September 28, 2008 September 28, 2008 No Comments

Nhân dịp bạn Dế cựa mình sau một thời gian ngủ dài, và tự nhiên lượt comment vào TYC nhiều hơn thường ngày, và cũng nhân lúc mình tự nhiên cảm thấy hạnh phúc.

Tối mấy hôm trước lọ mọ vào vào blog của bạn Dế, mà đúng hơn là CN tuần trước, tự dưng hỏi lại mình một chút, tôi làm TYC vì mục đích gì nhỉ? Có lẽ là do dòng đời xô đẩy, sở thích cả nhân xô đẩy, hay vì một điều gì đó, và có có lẽ tôi nghĩ là điều mà tôi giúp TYC tồn tại đến bây giờ có lẽ là vì tôi cảm thấy mình hạnh phúc khi đem lại cho một ai đó tôi không quen biết một cảm giác hạnh phúc khác.

Tôi ít nghe nhạc trên TYC vì công việc cũng bận rộn, nhưng cái cảm giác sau mỗi tâm sự, mỗi câu chuyện, vài lời dẫn cực kỳ bình dị thân thiện của của Dế, của Blue (vợ mình đấy) mình lại cảm thấy có gì đó khác lạ trong tâm hồn mình, và ngay sau đó mình lại được nghe một bản nhạc, dường như đó chính là thời gian tôi ngẫm nghĩ lại những gì tôi vừa được nghe, cảm giác này không phụ thuộc vào điều gì cả.

Câu chuyện này làm tôi cũng như cô gái trong câu chuyện, cảm thấy suy nghĩ của mình thật nhỏ bé so với cậu bé kia, và đây cũng là một trong những track trong favorite của tôi, tôi thực sự cảm thấy hạnh phúc được sống và được làm những gì tôi đã làm.

Tôi thường ước mình có 48 tiếng để có thể làm mình hạnh phúc hơn nữa.

Vì sao các lập trình viên cần được an ủi? September 13, 2008 No Comments

Bởi họ đang phải chịu đựng những “nỗi khổ” như nhận được yêu cầu khác hẳn với kế hoạch đã chuẩn bị suốt mấy tháng, hoặc mất cả nửa ngày chỉ để họp bàn cách hoàn thành công việc (thay vì ngồi làm việc)…

- Mỗi ngày “sếp” lại thay đổi ý tưởng về những thứ đang được xây dựng.

- Mọi người liên tục nhờ khắc phục lỗi e-mail, khiến các chuyên gia phát triển phần mềm không còn thời gian viết code (mã).

- Con cái thì phàn nàn bố chúng chẳng quan tâm đến chúng nhưng rồi vẫn học tập bố và theo đuổi các khóa học đầy căng thẳng về ngôn ngữ lập trình.

- Các chuyên gia tư vấn lại ước tính rằng nhóm lập trình sẽ hoàn thành dự án tiếp theo chỉ với nửa số thời gian và nửa chi phí so với kế hoạch ban đầu. Và các ông chủ tin họ.

- Phải ngồi chật vật sửa lỗi cho “đống đổ nát” mà người khác để lại.

…Vì thế, nếu gặp một lập trình viên hôm nay, hãy ôm để động viên họ.

Translate into: